Ninh Vân – Hòn ngọc ẩn mình

Ninh Vân – Hòn ngọc ẩn mình.

Vài dòng ghi chép cho những ngày bỏ lại Sài Gòn ở phía sau…

Cách thành phố Nha Trang hơn 70km về phía Bắc, rẽ vào ngã 3 Huyn-Dai và vượt hơn 30km quanh co dưới chân núi Hòn Hèo hiện ra trước mắt là xã Ninh Vân – thuộc huyện Ninh Hòa – tỉnh Khánh Hòa.

Hành trình di chuyển hơn 360km từ thành phố Hồ Chí Minh đã được bù đắp bằng một khung cảnh không gì tuyệt vời hơn.

Đến với Ninh Vân vào tháng 5, khoảng thời gian cực kì thích hợp để bản thân đắm mình vào không gian biển. Ngoài công việc chính là đánh bắt hải sản thì người dân nơi đây phần lớn còn trồng hoa màu ngắn ngày. Bạn sẽ thả hồn mình vào những cánh đồng dài tít tắp trong lúc dạo quanh vào một buổi chiều nắng nhẹ và hoàng hôn đang dần buông. Thử tượng tượng mà xem, khá tuyệt đấy chứ? Những lúc như thế này mình luôn thích cảm giác ai đó có thể ngồi yên bên cạnh mình, không nói gì cả. Chỉ ngồi đó, bên nhau, ngắm nhìn bầu không khí đang chảy trôi đầy sống động: một tán cây đang rung rinh, một vạt nắng rơi rất mềm, gió thổi qua vai bạn mang đến một mùi hương biển, một bầu trời nơi đáy cốc…

Bình minh và hoàng hôn nơi đây có một lực hút vô hình nào đó có thể khiến bạn ngồi hằng giờ, hằng giờ liền để chẳng làm gì cả. Khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm luôn mang đến cho con người chúng ta một cảm xúc rất khác.

Thật hiếm khi được đắm mình vào hoàng hôn như thế này

Ngoài quan cảnh mà thiên nhiên đã ưu đãi cho Ninh Vân thì con người nơi đây là một điểm công vô cùng lớn. Một phần vì Ninh Vân chưa phát triển du lịch và đặc trưng chung của con người miền biển luôn hào sảng và hiếu khách đã mang cho mình cảm giác cực kì thoải mái khi lang thang khắp các ngóc ngách của xã ven biển này.

  Mỗi ngôi nhà ở đây đều được chăm sóc chu đáo, đường sá sạch đẹp khác hẳn với những quang cảnh thông thường của đa số các làng chài khác.

Không nhắc tới biển là một thiếu sót cực kì lớn trong việc review lại chuyến đi của bọn mình. Và tất nhiên, biển Ninh Vân sẽ thơ mộng hơn bạn nghĩ khi bạn đặt chân tới nơi đây thay vì đọc bài viết này của mình.

“Ở thành phố các bạn có đồng hồ,
Ở đây tụi mình có thời gian…”


Mình đã từng đọc được ở đâu đó vài điều vụn vặt hay ho như thế.
Ninh Vân – cái tên thiệt đẹp và nơi này cũng đẹp y như tên gọi của nó. Khi mình đến đây, thứ mà mình giàu có nhất là chính là thời gian.
Không phải ở Ninh Vân mình có 24 giờ mỗi ngày mà là ở đây mình có thể lãng phí thời gian một cách thỏa thích.

  • Mình dành cả buổi chiều chỉ để lang thang qua cánh đồng hoa màu mà kế bên nó là một bãi biển dài tít tắp.
  • Mình có hàng giờ liền ngồi trên ghe cá của ngư dân chỉ để nhìn họ thu hoạch rong biển ở rạng vào mùa này và với họ thì mình chẳng có một chút phiền hà gì cả.
  • Và bức ảnh dưới đây đã lấy đi của mình gần cả buổi chiều chỉ để đám mây đó ở đúng chỗ của nó, mặc dù mình biết bức ảnh này chưa chắc đã đẹp và chẳng có chút nghệ thuật gì nhưng các bạn biết không? Mình yêu khoảng thời gian ngồi đây nhìn đám mây đó lơ lửng một cách ngang bướng trong ống kính của mình.


Còn rất nhiều gạch-đầu-dòng mình muốn kể cho các bạn. Nhưng thôi, mình muốn các bạn viết tiếp câu chuyện của mình. Hẹn gặp bạn – Người đồng hành, vào một ngày không xa lắm.
“Vì ở đây, tụi mình chẳng có gì phải vội cả.”

Chỉ là để vài thứ vụn vặt hay ho ở đây nhằm chia sẻ một nơi hay ho không kém đến bạn, mặc dù còn rất nhiều thứ nữa nhưng mình nghĩ chỉ có chính các bạn khi đến đây, hòa mình vào vùng đất cũng như con người Ninh Vân thì mới cảm được những điều mà cho dù mình viết nhiều như thế nào đi chăng nữa. Vì tất nhiên mỗi người sẽ có những cảm nhân khác nhau mà, đúng không?

Team Odo into the Wild,