CHUYỆN – VỀ MÙI HƯƠNG

Chuyện về mùi hương.

Những ngày cuối năm là khoảng thời gian mang cho chúng ta thật nhiều hoài niệm. Khi mùa thu vừa nhẹ nhàng đi qua, mặt đất dưới chân còn hơi ẩm ướt và mùi của cuối năm – mùi hương của cuối năm thoang thoảng dần xuất hiện.

Chà, cái mùi hương ấy, một mùi hương thật khó diễn tả!

Ở Sài Gòn là mùi của sự vội vàng, mùi của đồ trang trí ở đường Hải Thượng Lãng Ông, mùi hơi đất của những cơn mưa rào hối trả trút xuống như đang níu kéo phần còn lại của mùa mưa… Còn ở Đamri thật khó diễn tả chính xác, mọi thứ ở đây hòa trộn thành một thứ mùi đặc trưng. Những loài thực vật phát triển mạnh mẽ sau mùa mưa, kéo theo đó là mùi của những nầm non mơn mởn. Một chút hơi ẩm khi đôi chân trần của bạn vô tình xới trong cát tại bãi trại. Mùi của sự yên bình khi chúng ta chầm chậm lội ngươc dòng con suối.

Đamri – Về với thiên nhiên

Có nhiều đêm, sau khi nằm ngắm sao – có thể may mắn là sao băng – thì tụi mình lại quây quần bên đống lửa để tận hưởng mùi của khói bếp. Chính xác là mùi hương này, mùi hương mà bản thân mình tìm kiếm ở mỗi chuyến đi, cái mang mình về tuổi thơ, về sự yên bình.

Quây quần bên ánh lửa trại

Những buổi tối ấy, có những câu chuyện về rừng, về văn hóa bản địa đã được kể hàng trăm lần. Nhưng những câu chuyện ấy, với tụi mình, lúc nào cũng như là lần đầu tiên vậy.

Về với tụi mình, ngoài những không gian yên bình như thế này thì những câu chuyện cũng góp một phần không nhỏ trong chuyến hành trình. Trong không gian ấm áp bên bếp lửa ấy, các bạn hãy kể cho tụi mình nghe. Những câu chuyện nhỏ, những câu chuyện về mùi hương. Nhé?