B’LAO – HÀNH TRÌNH XẺ DỌC ĐÈO BẢO LỘC LINH THIÊNG

Đèo Bảo Lộc

Đầu tháng 6, ở miền n a m những cơn mưa đang bắt đầu tham l a m chiếm chỗ của các tia nắng oi ả của mùa hè. Cuộc chiến cân sức này mang đến một kiểu thời tiết ẩm ương như là tính cách của con gái vậy.

Mình quyết định rời Sài Gòn vài ngày, bỏ lại người con gái khó tính ấy để làm mới đầu óc sau khoảng thời gian yêu thương nồng cháy để tìm đến một tình yêu mới từ những cánh rừng, những con suối, từ cao nguyên B’lao linh thiêng và từ tiếng gọi của team Odo Into The Wild. Là một khách quen của team vì ít khi nào mình chống lại được những lời cám dỗ của anh founder: “Tụi anh vừa mở được cung này hay ho lắm” hay “Em sẽ là một trong số ít những người Kinh đầu tiên xuyên qua cánh rừng này”.

Cũng như mọi lần, đón mình tại KDL Madagui là một bạn host khá trẻ và có phong cách líu lo liên tục. Có một chút khác biệt là mình sẽ ngồi xe trung chuyển của team Odo vượt qua đèo Bảo Lộc, trên xe thì mình sẽ được bạn ấy phổ biến một số thông tin về hành trình lần này của bọn mình. Vượt qua đèo Bảo Lộc, xe lại rẽ vào một con đường nhỏ, lướt qua bên cửa kính là những quả đồi chè xanh mướt mơ mộng và những căn nhà của người bản địa đặc trưng của cao nguyên B’lao.

Xe dừng lại trên đỉnh của một quả đồi nhỏ không tên, xung quanh là những đồi chè trải hết tầm nhìn cùng lác đác vài căn choi giữ rẫy của người dân bản địa. Đây là nơi bắt đầu hành trình xẻ dọc ngọn đèo Bảo Lộc của bọn mình.

Đặc trưng của cao nguyên B’lao là những quả đồi chè hoặc cà phê, nhỉ?

Nụ cười của anh An – một thành viên trong đoàn khi đi qua những quả đồi chè

Đèo Bảo Lộc

B’Lao cũng có rừng thông nhé! Chỉ là không nhiều và mơ màng như Đà Lạt thôi. Với thời tiết của tháng 6 khi mà Ngưu Lang và Chức Nữ sắp được gặp nhau thì bầu trời lúc nào cũng mang một nỗi buồn nhẹ nhàng. Đi qua rừng thông với không gian như vậy, thử hỏi bạn có buồn lây?

Tuy không lãng mạn như Đà Lạt nhưng rừng thông của B’lao có một vẻ rất riêng

Qua quãng đường khởi đỗng thì tụi mình đã chính thức bước vào rừng sâu, nơi mà các lối mòn chỉ dành cho những thợ săn, người lấy măng hay thâm chí là những người “làm rừng” sử dụng. Quang cảnh trong rừng sâu mình nghĩ đối với một số bạn thì sẽ đại loại:”Chỗ nào cũng giống như chỗ nào…” Nhưng tin mình đi, chỉ cần bạn để ý một xíu thôi thì bạn đã có thể chìm đám vào cuộc sống và hơi thở nhôn nhịp của rừng.

Một chút thứ nhỏ xíu đáng yêu dưới những bước chân của bạn
Có những đoạn dốc mà bạn phải vượt qua chính bản thân mình

Sự thật rằng ngoài những điều đáng yêu mà rừng già mang lại thì vẫn có vài điều đối với một số bạn sẽ chẳng đáng yêu chút nào. Chẳng hạn như sinh vật nhỏ bé đáng yêu dưới đây là một nỗi lo thường trực với các bạn mội khi đi trek vào mùa mưa.

Bạn thấy sinh vật bé xinh đang bám trên đôi dép đáng yêu chứ? Riêng bản thân mình chẳng thấy em nó đáng yêu chút nào.
Hay chỉ cần một chút bong gân thôi thì sẽ cảm thấy không ổn rồi

Tuy nhiên, các bạn cũng đừng quá lo lắng vì khi bạn chuẩn bị kĩ lưỡng và có các phương pháp xử lí thích hợp thì những điều vặt vãnh này cũng không ảnh hưởng được bạn đâu. Ngoài ra, team Odo chăm sóc cực kì tốt cho các thành viên trong đoàn và chăm sóc lẫn nhau. Các anh porters hiểu khu rừng như hiểu chính bản thân các anh vậy.

Một điều mình thấy khá đáng yêu là các anh porters bị xóa nhòa khoảng cách giữa người dân bản dịa và với người nơi khác như bọn mình. Khoảng cách giữa người Kinh và người Mạ cũng không có. Các anh ấy có một tâm thế cứ như là đang đi chơi chứ không phải là đang làm việc vậy. Ngoài ra thì team Odo lúc nào cũng tiêm nhiễm vào đầu các anh porters về việc bảo vệ rừng cũng như đang bảo vệ cuộc sống của chính các anh, tài nguyên rừng là một dạng tài nguyên gần như không thể phục hồi về trạng thái cũ. Về việc thay đổi lối sống biết quan tâm đến môi trường xung quanh hơn. Vì profile của các anh porters trước khi gặp team Odo cũng khá khủng như là thợ săn, “làm rừng”, và những ngành nghể ảnh hưởng không tốt đến thiên thiên thôi.

Vẻ ngoài hơi khó gần thôi, nhưng nếu bạn tiếp xúc thì sẽ thấy các anh porters cực kì đáng yêu

Đọc đến đây thì nhiều bạn sẽ tự hỏi, sau leo qua dốc cao, vượt suối, và cả ngày trong rừng thì điểm đến sẽ như thế nào? Vâng, điểm đến của tụi mình sẽ không quá hung vĩ, không quá hoành tráng và dẹp đẽ. Nhưng tụi mình mang theo một túi trải nghiệm cực kì lớn mà đã thu nhặt được dọc đường đến đây để cùng nó ngồi dưới dòng thác, ngủ cạnh đống lửa ấm  giữa rừng sâu và kế bên là hồ suối róc rách mà  nước bạn có thể uống ngay và luôn. Vì thiên nhiên chính là một cỗ máy lọc khổng lồ rồi. Thâm chí với bản thân mình thì thiên nhiên có thể thanh lọc cả tâm hồn mình nữa.

Cuối ngày, một chút thư giãn với dòng suối nguồn đúng nghĩa
Hay hòa mình dưới dòng thác như thế này?
Con thác với góc nhìn từ xa
Hoàng hôn kết hợp cầu vồng, cũng tuyệt đấy chứ?
Nơi đây, bạn có thể ôm vào lòng một góc nhỏ của cao nguyên B’lao
Một buối sáng thức giấc, bạn không phải đi làm và trước mắt bạn là một ngọn đồi mù sương
Và một bữa sáng xinh xắn bên bờ suối

Đến đây, balo của mình đã đầy ắp những điều an nhiên rồi. Mình sẽ mang về Sài Gòn, giữ cho riêng mình dung dần. Còn với bạn, mình chỉ chia sẻ riêng một xíu từ bài viết này thôi, vì mình ích kỉ lắm.

—————— Ngồi trong phòng, viết linh tinh vì những ngày mưa không ngớt ————

Team Odo Into The Wild